Hiển thị các bài đăng có nhãn FOR ME. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn FOR ME. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010

forever in my heart


     * Trong một thế giới mà sự sống nối chặt với sự sống, mà những bông hoa nhận ra hết những bông hoa, mà những con thiên nga nhận ra hết những con thiên nga, thì chỉ có con người, tự tạo nên sự cô đơn của mình (Êxury Xanh Têx - Mặt đất và con người).
    * Năm tháng sẽ trôi qua, chiến tranh sẽ yên ắng dần, những cuộc cách mạng sẽ thôi gào thét, và sẽ còn lại không phôi pha, tấm lòng em nhẫn nại và chan chứa tình yêu thương (A.Tolxtoi - Con đường đau khổ).
* Học, học nữa, học mãi (VI.Lénin)
Hỏi: Đạo là gì?
      Đáp: Đạo là đường cho người ta đi.
      Hỏi: Đường đi đâu?
      Đáp: Người ta đi đâu thì ta đi đó.
      Hỏi: Đường ở đâu?
      Đáp: Ở đâu thấy có đường thì ta đi.
      Hỏi: Không có đường thì ta đi đâu?
      Đáp: Không có đường thì ta tự mở đường cho mình đi.
*  1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
     2. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
     3. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá
     4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
     5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
     6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là lừa người, dối mình
     7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
     8. Đáng khâm phục nhất của đời người là vươn lên sau khi vấp ngã
     9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
   10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe
   11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
   12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
       13. Khuyết điểm lớn nhất của đời người là kém hiểu biết (lời Phật)

for me


Từ dạo có internet, mình quả thật rất ít khi rờ đến cây đàn. Người ta đàn hay quá, nhạc nghe không hết, vớ vẩn ôm đàn mới ngốc. Tối qua, đem ra. Nhìn dòng chữ ngày xưa người ta tặng cho, tự nhiên lại mủi lòng.
Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Đôi ta sẽ không tương phùng được nữa
Mộng trùng lai đâu cứ ở trên đời (L'Adieu - Guillaume Apollinaire)
Bây giờ nhớ lại cái thời mình đấu tranh với mình để ra đi, quả thật vẫn còn thấy hãi. Tưởng mình tình cảm yếu đuối, ra là cũng có thể tự mình làm một cuộc trường chinh: Người ra đi đầu không ngoảnh lại. Đi một lèo, hết cả chục năm, mới thấy mình thanh tĩnh.
Con người mình, bao năm nhìn lại, mới thấy thật ra là một người rỗng tuếch. Tưởng mình đọc nhiều sách thì thành học giả hay sao? Đọc nhiều, hiểu nhiều, không thực hành được, không chuyên cái gì, thật là phí bao năm đọc sách. Cứ tưởng tượng, một cái bồ, chứa toàn lúa thì gọi bồ lúa, chứa toàn bông thì gọi bồ bông, chứa lung tung xèng, gọi bồ gì?… chắc gọi là bồ thập cẩm. Đã là thập cẩm, tức chẳng là bồ gì cả.
Trong đời, ít nhất phải tự hướng cho mình chuyên một cái gì đó.
Bất cứ khi nào, khi bạn nhận ra mình thiếu cái gì, khi đó bạn mới bắt đầu, cũng không hề muộn. Không biết mình có gì, mình muốn gì… đó mới là hối tiếc muộn màng.

THIÊN THẦN


Hôm nay trên đường, vừa mệt vì thiếu ngủ, vừa bực vì kẹt xe. Số mình đen, đi đường nào cũng bị dựng hàng rào sửa chữa đường. Con đường còn có một phần tư. Người người chen chúc nhau, chờ qua cái cổ chai, vừa nóng, vừa bụi khói, vừa lơ mơ, đâm ra cứ mong có ai quẹt mình một cái để mình có cớ nổi khùng.
Khổ nỗi, rủi có ai quẹt một cái, theo thói quen, mình đã cười mất rồi. Người ta cũng nhe răng cười trừ, còn chỗ nào mà kiếm cớ, tự nhiên chỉ còn biết thở ra cho nó đỡ phê!
Buổi tối, về đến cửa, thấy em bé hàng xóm, chỉ cao quá đầu gối mình, đang lon ton đi với một bé lạ mặt, cao hơn nó cả cái đầu, gõ cửa khí thế nhà người ta. Biết rồi, nhưng vẫn hỏi:
- Con làm gì vậy?
- Con đưa bạn về!
- Con gõ làm gì?
- Con gọi cửa cho bạn.
Ôi trời! Thân chỉ một túm, đưa chị về mới ghê, còn gọi cửa giùm, nhiệt tình hết nói, có tương lai.
- Con ngoan quá, lại cô ôm một cái coi.
- Thôi nha, tạm biệt con!
Nhìn bé đưa một ngón tay lên môi hôn gió (hì, cái này là tôi dạy bé), ngón tay nhỏ xíu xinh xinh trên đôi môi đỏ như son, thật lòng, trông bé rất giống thiên thần.

CHUYỆN NHỎ


Trong bãi xe bệnh viện tư nhân, tôi dựng cái xe đạp chờ anh giữ xe buộc thẻ cho hết người này, đến người khác, mãi vẫn chưa buộc thẻ cho tôi. Tôi nhắc:
- Anh ơi! Cho em một cái thẻ.
- Ở đây hết chỗ rồi, chị đem xe qua bưu điện kế bên gởi giùm đi.
Trong khi nói, anh ta lại tiếp tục buộc thẻ cho những chiếc honda đến sau. Phải như chục năm trước, hẳn là tôi đã nổi sùng, trợn mắt, nói văng vít cái gì đó, đại loại như các câu hỏi: vì sao, tại sao... Bây giờ, tôi chỉ cười tươi rói, nói như đùa:
- Hihi, anh cứ cho em một cái thẻ gởi xe, còn để nó ở đâu thì cứ tùy ý. Hì, em đi khám bệnh, đâu có vô bưu điện mà lon ton qua đó, hehehe, please!
Chả hiểu cái nào công dụng. Tôi có cái thẻ xe, anh giữ xe chịu nhe răng cười.
Trong khi chờ các kết quả từ bệnh viện, tôi lại bình thản lấy sổ ra làm việc riêng, thế giới xung quanh tôi lại phẳng như mọi khi. Ai muốn hỏi gì, nói gì, khều vai, tôi lại ngẩng lên, ngoảnh qua và cười:
- Dạ?...
Có lẽ, dạo sau này, tôi đọc các loại sách nghiên cứu về các tôn giáo quá nhiều, đâm ra cũng lười nói, lười suy nghĩ, chỉ muốn mọi việc đơn giản như nó vốn đơn giản. Hai hòn đá va vào nhau, không mẻ chút, không vỡ nát thì cũng văng vít làm đau ai đó. Hòn đá văng vào bị bông, chẳng đau ai, chẳng sứt mẻ, nhẹ nhàng rớt xuống, rồi thôi.

for me


Trời mưa tầm tã không ngủ được, tôi bò dậy ra mở cửa sổ, vừa lên mạng nghe nhạc, vừa nghe mưa. Mai phải dậy sớm để lên, giờ lại thao thức, ngớ ngẩn. Trong đầu cứ nghĩ mãi về câu chuyện đang thành hình và cái tựa đã đặt sẵn: Quay đầu thấy biển mênh mông. Ừ! Quay đầu không thấy bờ, chỉ thấy biển, mênh mông, mênh mông.
Không biết tại sao, sáu chữ của title truyện ngắn chưa thanh hình hoàn chỉnh này cứ làm tôi buồn quá! Có rất nhiều thứ trong đời, ta không thể làm lại. Cuối cùng hiểu ra, quay đầu không còn bờ nữa, cũng không có cánh buồm nào làm điểm nhấn giữa biển và bờ, muốn trong sạch thì có biển đó, để chìm mất vào hư không.
Đây là truyện ngắn định sẽ dành tặng làm quà sinh nhật, chẳng biết có hoàn thành kịp hay không. Phong thái cổ trang thì tôi chưa viết bao giờ. Nhưng vì cảm giác mắc nợ không trả được, tôi buộc lòng phải hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này. Cố lên tôi ơi!
Con người tôi quá cứng nhắc, không thích nợ ai, cũng không chịu nhận cái gì của bất cứ ai. Có người đã nhiều lần trách tôi vô tình, vô cảm, vô tâm, vô... đủ thứ, buồn đó, nhưng không thể trách vì người ta nói đều đúng. Tôi làm, chưa hẳn là có. Tôi không làm, chưa hẳn là không.
Thế gian này, ngoại trừ số ít người thân và số hiếm hoi người lạ, chỉ có trẻ con là có thể nắm được trái tim tôi chân thành nhất. Cái tôi cần ở trẻ con là đôi mắt đen trắng phân minh, nụ cười ngộ nghĩnh, cách nghĩ cũng ngộ nghĩnh nốt và trò chơi của bé thì ngớ ngẩn như là đi chọc thằn lằn, đi kiếm dế, gián... Cuộc đời có trẻ thơ thật là đơn giản, dễ vui cười biết bao.

for me


Mỗi ngày, khi nhìn vào gương, tôi đều tự nhủ: Xem nào, bạn có nụ cười rất tươi, cớ gì bạn cứ giấu nó đi? Cớ gì bạn để cho nỗi buồn, sự đau đớn, thất vọng… làm tắt mất nụ cười của bạn. Thử nhìn mà xem, sự xấu xí đang ngự trên mặt bạn, bạn có thích vẻ mặt trông ngớ ngẩn, đần độn, chán chường đó của mình không?
Tất nhiên là tôi không thể thích vẻ mặt đó, nhất là nó lại ở trên mặt mình. Và ngày mỗi ngày, tôi đều tự tìm cho mình ít nhất là một niềm vui để có thể cười. Dễ tìm nhất chính là tán dóc với những em bé. Sự trong sạch trong những đôi mắt nhỏ đầy ngây thơ, hồn nhiên, luôn làm tôi cười thành tiếng. Con người tôi, đáng chán ở chỗ trong vô thức thường chỉ cười nửa miệng. Cái kiểu cười dễ mất lòng bất cứ ai đối diện. Và mất lòng với chính tôi khi chợt nhìn thấy nụ cười mình trong gương.
Ngày tháng đã qua rất nhiều năm phía sau tôi. Dường như tôi cũng không còn nhiều thời gian ở phía trước. Thanh bình, tĩnh lặng là tất cả những gì tôi cần cho hôm nay và cho ngày mai. Bởi vì tôi đã nhận ra từ khá lâu chân của mấy chữ: phù hoaphù phiếm. Ta chẳng mang theo được gì khi ta đi. Vậy thì còn bao nhiêu yêu thương, tốt đẹp… mang ra xài hết, giữ làm gì.

Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2010

HOA QUỲNH

(Ảnh: VN Thư quán)
Hoa quỳnh, viên ngọc quý có hương, ai cũng biết. Với tôi, nó tượng trưng cho giấc mơ hoa: Tối nở sáng tàn.
Tôi đã có hai lần trong đời, trong đêm chờ hoa quỳnh. Đêm trắng cô đơn, thanh tịnh, dưới ánh đèn hắt bóng từ góc hành lang, tôi ngồi thu mình trong ghế bành, chờ hoa quỳnh nở.
Giờ phút chờ đợi hoa quỳnh bắt đầu tỏa hương, tất cả nỗi buồn, niềm đau tận đáy lòng bỗng trở nên dịu dàng, không có hận, không có khóc, không có tủi hờn, chỉ còn lại nụ cười mệt mỏi, chờ quên.

TỰ NHẮC

(Ảnh: VN Thư quán)
-->
Khi nào quá khứ thức dậy, làm bạn đau lòng muốn khóc, không cười được nữa, bạn hãy nhắc mình: Nâng lên được thì bỏ xuống được. Đó mới là tôi.
Khi nào cuộc sống bon chen nhiều khó khăn làm bạn tối tăm mặt mũi, bạn hãy nhắc mình: Cố gắng lên, chưa phải là cuối đường.
Khi nào bạn buồn chán, bạn hãy nhắc mình: Cà phê nha, đắng chút, nhưng tỉnh táo, vì đó là cuộc đời. Sẽ tốt hơn, nếu bạn thêm chút đường, chút sữa hoặc chút ca cao vào cà phê. Hì, cà phê khác rồi phải không?

NO TITLE


Hôm nay, đi xem cầu Thủ Thiêm, cảm giác nó thiếu sự hoành tráng so với tiền bỏ ra và công quảng cáo của báo chí. Có lẽ, mình đã trở nên chai sạn và dị ứng với những công trình do Nhà nước làm. Hoặc cũng có thể, sau cái cầu Mỹ Thuận, đỉnh cao của sự chờ mong, vẻ đẹp và sự hoành tráng của nó thì những cây cầu khác trở nên tầm thường chăng? Còn nhớ ngày đó, sau khi đi lấy tư liệu và xem cầu Mỹ Thuận hợp long, tôi không bao giờ quên cái kết bài viết:
Tôi đi giữa dòng người nối đuôi nhau, háo hức qua chiếc cầu treo vừa thơ, vừa vững chãi, với những cáp dây văng chằng chịt, chắc chắn, nối hai bờ sông Tiền xa tít tắp, lơ lửng giữa trời, trong cái nắng, cái gió thấm đẫm hơi nước Cửu Long luôn là thiên vạn hình ảnh những chiếc cầu tre lắt lẻo, lòng cứ ngân nga dịu dàng hai tiếng: Thông cầu! Thông cầu!
Nếu bạn đã từng có mặt ở Mỹ Thuận những ngày đó, bạn sẽ yêu những nụ cười hớn hở, đầy vẻ tò mò vui thú của trẻ thơ… trên những khuôn mặt đầy nếp nhăn, yêu những nụ cười của những chàng trai, cô gái, cứ xếp hàng đi qua rồi đi lại trên chiếc cầu mới dài hơn cây số ấy không biết mệt. Tấm lòng ai cũng mở ra với nhau, chuyện nổ như pháo ran, như người làng, thân quen lâu lắm rồi.
Hôm trước, có một chiều, tôi đứng bên cây cầu nằm trên đại lộ Nguyễn Văn Linh, đường chạy ngang khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng. Con đường mênh mông, mấy làn đường xe, có hoa, có cây cỏ, như hình ảnh đại lộ nước ngoài trong phim, ảnh. Vừa yêu thích con đường đẹp ở quê hương mình, vừa buồn buồn vì nó không phải do mình làm, mà là nước ngoài xây dựng hạ tầng cơ sở để bán nhà đất của họ xây.
Người ta ăn nên làm ra trên chính mảnh đất của mình. Còn mình thì chỉ xây mấy khu công nghiệp cho thuê, còn ấm ớ đến nỗi: đường sá cũng tệ, cầu cống thì cái có (nhưng tắc lên, tắc xuống), cái quên; làm đường lại quên làm cống, thật kỳ lạ! Bao nhiêu người làm, lại quên cái cơ bản của một hệ thống hạ tầng cơ sở. Điều này làm tôi nhớ cái vụ tiền giấy polyme 200.000, khi phát hành bị thiếu một dấu chấm chỉ số ngàn. Nhiều cái lạ, nghe, thấy mãi, thành chỉ biết thở dài, vẫn không quen được!
Đôi khi, chúng ta cứ phải tập thành vô cảm, vì nghĩ cũng chỉ thấy nản lòng. Ngay chuyện mình, còn nhiều việc giải quyết chưa xong. Nghĩ nhiều, bất lực, chỉ mau già cỗi và chán ngán.

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

Friday, 19. March 2010, 22:55:17

Hôm nay kênh Star Movies đang chiếu lại phim SỰ IM LẶNG CỦA BẦY CỪU. Vừa xem phim, vừa gõ lóc bóc. Hì, nghĩ lại mới thấy hình như tôi rất ít khi chuyên tâm việc gì, cứ như là thời gian không đủ để vừa làm việc, vừa thu thập thêm cái gì đó, ít nhất cũng là nghe nhạc hòa tấu. Vì rằng nhạc có lời thường làm tôi mất tập trung.

Có một thời, người ta nói rất nhiều về bộ phim kinh điển từng đoạt 5 giải Oscar này (phim hay nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, kịch bản hay nhất, diễn viên nam nữ chính xuất sắc nhất). Tôi cũng rất thích phim này, dù rằng tôi thật ra là sợ câu chuyện đó. Tiết tấu phim chậm, đầy suy tư, sự kinh khủng như con thú của thế giới tư duy trong hai nhân vật phản diện, một thì quá thông minh, quá hiểu biết và một thì như con vật ngu si chỉ làm theo bản năng thú tính của mình.

Tôi vừa xem, vừa nghĩ ngợi về cái title của bộ phim. Với bản thân tôi, một cái title rất quan trọng và tôi nghĩ người khác cũng thế khi đặt title cho tác phẩm của họ. Bầy cừu theo nghĩa đen, hẳn là bầy cừu trong trí nhớ của cô thanh tra tập sự. Bầy cừu đó kêu rên thảm thiết vì bị giết. Và chỉ khi đã chết hoặc là chúng sợ hãi đến mức không có khả năng kêu khóc thì chúng sẽ im lặng. Điều này làm tôi nhớ đến hình ảnh của những chú chim non trong tuổi thơ của tôi, vì sợ những con rắn lục đã câm lặng chờ đến lúc bị rắn ăn lần lượt tất cả.

Bầy cừu theo nghĩa bóng, có lẽ đó là những con người qua mắt bác sĩ Lecter, cũng dễ hiểu, dễ hại, dễ lừa như thể họ là những con cừu, cắm đầu chạy theo con cừu chạy trước, không cần biết phía trước là thế nào, có thể là vực sâu, đâm đầu chết cả cũng nên.

Xem xong, thật mệt mỏi, lại cũng giận mình tự nhiên lại xem một cái phim "trời ơi" làm cảm giác sợ con người lại giống như mới tinh. Mất bao nhiêu thời gian, bao nhiêu công sức mới làm mình cười được, ồ, nghĩ theo hướng tích cực nhé, coi như khởi động lại bản năng chống trả, vượt qua sự mệt mỏi, chán ngán thôi mà, thế giới hòa bình quá cũng nhàm hả, hì.

Nhiều khi tôi thực sự vẫn ghét mình vì không thể tự vượt qua được cảm giác chán ngán dù đang lẩn đâu đó giữa đám đông.

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

no title

Nhiều khi tôi nghĩ mình không có duyên với văn chương. Yêu thích là một chuyện, làm được lại là một chuyện khác. Bởi vì tôi vẫn không thể dành thời gian, đủ sức khỏe để sáng suốt và yên ổn lang thang trong thế giới ảo của mình dựng nên. Những khi làm việc, thỉnh thoảng tôi lại nhớ những nhân vật của mình và chỉ có thể lang thang chút với họ rồi phải tập trung làm việc.

Dạo này phải báo thức mới dậy chạy bộ nổi. Lười, muốn thêm thời gian ngủ, bỏ tập một năm thôi mà béo lên thấy ớn. Nhưng mà hai tháng nữa họp mặt bạn bè cũ, không "làm khó" mình thì không thể nào giảm cân được. Vừa muốn giữ sức khỏe để làm việc, vừa muốn thon thả, hiiii, chỉ có mỗi một phương pháp là trở lại việc chạy bộ mỗi sáng. Hôm nay thì OK rồi, không lảo đảo như đi trên mây vào lúc 10 giờ sáng nữa, cơ bản là đã cân bằng với thời gian biểu mới.

Hôm qua chọn được cái kính mát rất ưng ý, trông rất hài hước. Chỉ cần đeo cái kính lên mặt và trông vào gương là tôi phì cười. Kính đổi màu, gọng kính tròn, to, đeo lên, nhìn ngốc không thể tưởng. Chẳng cần kiếm đâu xa, chỉ cần nhìn mình đeo kính là đủ cười to, cười nhỏ suốt cả ngày.

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010

no title

Hôm nay mới có thể gọi là rảnh một chút. Thì chủ yếu là tôi tự cho mình "nghỉ phép", dành chút thời gian "tu chính" nhan sắc đang tàn nhanh như gió của mình.

Ngủ lăn quay bất biết từ một giờ sáng cho đến tận 11 giờ trưa, thức dậy vẫn đau nhức muôn năm, kỳ cục, tôi ngủ rất say mà?!

Chịu thôi, chẳng còn cách nào, chấp nhận thực tế đi cưng, nhìn hai bàn tay thô ráp mà xem, đá cắt sẹo mới, chồng sẹo cũ, móng tay lúc nào cũng cắt ngắn sát rạt, đâu còn cái thuở móng tay phải để dài để chơi classic.

Bây giờ, quay như chong chóng, hình như cũng không biết thời gian trôi thế nào, cứ chúi mũi vào công việc. Thi thoảng cũng đau xót nhìn mình ngày càng xấu xí, nhưng suốt ngày một mình một góc, hình như cũng trở thành ngớ ngẩn, lười đủ thứ, chỉ yêu thích việc mình làm thôi.


Mà khi rảnh rang chút thì lại... Ừ, câu này luôn luôn chính xác:

Ừ có lẽ, thói quen ngày tháng

Trong phút cô đơn ta lại nhớ đến người!

Nỗi nhớ như một thói quen, vì rằng cũng cần có cái gì để nhớ thì mới biết cái gì đã quên, phải không?


Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

For me


Đường tôi đi, dù là ngẫu nhiên hay tự quyết định, chưa bao giờ là Đường Hoa cả. Phần lớn khó khăn là do tính cách của tôi. Nhưng tôi thường chỉ tặc lưỡi khi khó khăn quá, rồi sẽ gạt buồn phiền qua một bên để xem mình làm gì tiếp theo, không phải để thương hại mình, hối tiếc sai lầm...
Bởi vì yêu màu hồng là một bản chất tốt, chẳng giận ai lâu, chẳng hận ai cho thêm rắc rối cuộc đời và vì thế, tôi cũng thích vận động, thích thể thao. Khi bạn vận động thể chất, mồ hôi tuôn như tắm, cũng kéo theo hầu hết những độc tố trong trái tim bạn ra ngoài.
Suy cho cùng, tôi may mắn là người thiểu năng ở mặt nào đó. Kiểu người không muốn nhớ những gì xấu xa, chỉ thích nhớ những gì tốt đẹp mà người khác đã từng làm cho mình. Chỉ bấy nhiêu người đã đi qua cuộc đời tôi thôi, mà tôi còn cảm thấy nợ tình trả mãi không hết.
Tôi chỉ còn một số dự định chưa hoàn thành. Biết mình phải vội lên một chút. Nhiều việc vẫn chưa dứt ra được. Thôi ráng lên nhé bạn, tôi chỉ có thể khẩu hiệu thế thôi, phải không?
Mấy hôm nay, đầu óc rất tốt, tâm trạng yên bình, có lẽ sẽ tiếp tục viết lại được. Cứ mỗi ngày một ít, kiến tha lâu sẽ xong những tác phẩm dang dở.
Đôi khi nhìn ra xung quanh, cảm giác thật lạc lõng với tất cả thế giới quanh mình. Thật kỳ cục, một con người rất lý trí như tôi, lại có nhiều lúc, không thể hiểu ngay cả những gì tôi mắt thấy tai nghe. Có lẽ tôi không muốn hiểu, hiểu mà không làm, không thể làm, đau đầu thêm thôi, có phải không?