Rằng tôi muôn thuở ngây ngô
Đem yêu thương chất cao bờ lặng im
Đem muộn phiền giấu vào tim
Đem tôi hời hợt vô ưu ra đời
Rằng tôi muôn thuở dại khờ
Cứ đem lòng tục nhớ hoài người dưng
Đêm đêm bàn phím rưng rưng
Tôi ru tôi với muôn trùng cô đơn
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010
Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010
ĐÔI BỜ
Em chờ đã bao năm rồi đó
Tình chở đi còn lại mấy bây giờ?
Con đò cũ đã dời bến đỗ
Một đôi bờ xa lạ, có buồn không?
Tình chở đi còn lại mấy bây giờ?
Con đò cũ đã dời bến đỗ
Một đôi bờ xa lạ, có buồn không?
VIẾT TIẾP
Bao nhiêu năm, cuộc hành trình
Một mình đi, một mình về, thế thôi
Bờ ao, ruộng mạ, chân quê
Cổng nhà hoa nắng, mừng ta trở về
Lá khô nâu, rụng đầy thềm
******
Một mình đi, một mình về, thế thôi
Bờ ao, ruộng mạ, chân quê
Cổng nhà hoa nắng, mừng ta trở về
Lá khô nâu, rụng đầy thềm
******
NHỚ NHÀ
Ta nhớ đường về hoa nắng bay
Đồng xanh như lụa, gió đong đầy
Hàng cau trước ngõ quây đặc trái
Ngọn trúc đào bên cửa nghiêng lay
Ta nhớ tiếng cười vui trong veo
Những buổi trưa ta ra sông chèo
Đàn chim bay liệng về xây tổ
Ta hồn nhiên xây những giấc mơ đời
Ta nhớ những ngày ta đi xa
Hàng cau hiu quạnh, dáng cha gầy
Thềm nhà lá rụng không ai quét
Những cọng cỏ gầy chen nhau xanh
Thương bóng quê nhà, thương bóng cha
Chiều nghiêng quá tím nỗi nhớ nhà
Ta ở quê người, quen xứ lạ
Vẫn không quen được nỗi nhớ nhà
******
Đồng xanh như lụa, gió đong đầy
Hàng cau trước ngõ quây đặc trái
Ngọn trúc đào bên cửa nghiêng lay
Ta nhớ tiếng cười vui trong veo
Những buổi trưa ta ra sông chèo
Đàn chim bay liệng về xây tổ
Ta hồn nhiên xây những giấc mơ đời
Ta nhớ những ngày ta đi xa
Hàng cau hiu quạnh, dáng cha gầy
Thềm nhà lá rụng không ai quét
Những cọng cỏ gầy chen nhau xanh
Thương bóng quê nhà, thương bóng cha
Chiều nghiêng quá tím nỗi nhớ nhà
Ta ở quê người, quen xứ lạ
Vẫn không quen được nỗi nhớ nhà
******
QUÊ HƯƠNG TRONG TRÁI TIM TÔI
Quê hương trong bóng con đò
Trong câu hát bội, trong lời mẹ ru
Quê hương trong tiếng lá reo
Tiếng chuông chùa đổ, khói chiều miên man
Quê hương trong vắt ao làng
Vẽ đôi cò trắng về ngang liếc nhìn
Ta đi mấy núi, mấy non
Thấy con đò - nhớ, thấy sông xa - buồn
Tiếng đàn bầu nghe mà thương
Trong câu hát bội, trong lời mẹ ru
Quê hương trong tiếng lá reo
Tiếng chuông chùa đổ, khói chiều miên man
Quê hương trong vắt ao làng
Vẽ đôi cò trắng về ngang liếc nhìn
Ta đi mấy núi, mấy non
Thấy con đò - nhớ, thấy sông xa - buồn
Tiếng đàn bầu nghe mà thương
KHÚC ĐỒNG DAO
Ta đi tìm lời đồng dao trong lời ru của mẹ
Lời võng trưa hè, lời tre kẽo kẹt
Chòm râu ông dài hơn tiên gấp bội
Miếng trầu bà nhai đỏ lời chú Cuội
Ta đi tìm lời đồng dao thời trẻ con rắc rối
Lũ yêu tinh núp ngoài đồng hội
Đêm đêm ta ghé mắt chờ
Chỉ nghe lũ đàn ễnh ương học nói
Ta đi tìm lời đồng dao thời tóc thề
Những cánh đồng hoang mơ mùa gặt hái
Những trái tim son, nụ cười vụng dại
Ngớ ngẩn yêu thương, ngớ ngẩn buồn
Ta đi tìm lời đồng dao thời tóc búi
Đâu còn trúc xinh cho xe ngựa rộn rịp sân đình
đâu còn tơ hồng cho người ngồi khâu bên cửa sổ
Những gã hát rong đã già hết hơi rồi
Lời đồng dao cứ nửa chừng là đứt
Dẫu chưa đến cổng nhà trời
Ta cứ hát khúc đồng dao cho ta nghe chơi
******
Lời võng trưa hè, lời tre kẽo kẹt
Chòm râu ông dài hơn tiên gấp bội
Miếng trầu bà nhai đỏ lời chú Cuội
Ta đi tìm lời đồng dao thời trẻ con rắc rối
Lũ yêu tinh núp ngoài đồng hội
Đêm đêm ta ghé mắt chờ
Chỉ nghe lũ đàn ễnh ương học nói
Ta đi tìm lời đồng dao thời tóc thề
Những cánh đồng hoang mơ mùa gặt hái
Những trái tim son, nụ cười vụng dại
Ngớ ngẩn yêu thương, ngớ ngẩn buồn
Ta đi tìm lời đồng dao thời tóc búi
Đâu còn trúc xinh cho xe ngựa rộn rịp sân đình
đâu còn tơ hồng cho người ngồi khâu bên cửa sổ
Những gã hát rong đã già hết hơi rồi
Lời đồng dao cứ nửa chừng là đứt
Dẫu chưa đến cổng nhà trời
Ta cứ hát khúc đồng dao cho ta nghe chơi
******
KHÔNG ĐỀ
Ừ thôi, gió thổi qua tôi
Vẫn đau giọt đắng thấm đầy môi xưa
Khi ta đi qua đời nhau
Đem bao nỗi nhớ, niềm đau chất đầy
Mới hay sao hôm - sao mai
Mãi là góc biển - chân trời đuổi nhau
Ừ thôi, dù lỡ chuyến đò
Cũng là đá cứng - chân mềm từng qua
Ta về xếp lá dựng nhà
Tình như suối chảy
Lòng như nước nguồn
Và quên
Vẫn đau giọt đắng thấm đầy môi xưa
Khi ta đi qua đời nhau
Đem bao nỗi nhớ, niềm đau chất đầy
Mới hay sao hôm - sao mai
Mãi là góc biển - chân trời đuổi nhau
Ừ thôi, dù lỡ chuyến đò
Cũng là đá cứng - chân mềm từng qua
Ta về xếp lá dựng nhà
Tình như suối chảy
Lòng như nước nguồn
Và quên
ĐÊM PHƯƠNG NAM
Đêm phương Nam nằm nghe câu vọng cổ
Xao xác tiếng bìm bịp kêu nước lớn cửa sông
Chạnh lòng tha nhân nỗi buồn thác đổ
Hương rượu đưa cay, nước mắt lại nhòa
Đêm phương Nam nằm ngắm sao trời
Niềm vui cô đơn nỗi buồn gấp bội
Dòng sông mênh mông thẳm sâu vời vợi
Trĩu lòng thương nhớ, thương nhớ ai?
Đêm phương Nam nghịch nước cửa sông
Những tinh điểm lập lòe trong nước mặn
Những vui buồn như ngàn sao dễ tắt
Khi ta thôi khuấy nước rong chơi
Đêm phương Nam ngồi giữa đất trời
Hương gió đưa quyện cùng hương cỏ
Ta một mình mơ làm ngọn gió
Chẳng biết bay đâu, nhưng cứ muốn bay
Xao xác tiếng bìm bịp kêu nước lớn cửa sông
Chạnh lòng tha nhân nỗi buồn thác đổ
Hương rượu đưa cay, nước mắt lại nhòa
Đêm phương Nam nằm ngắm sao trời
Niềm vui cô đơn nỗi buồn gấp bội
Dòng sông mênh mông thẳm sâu vời vợi
Trĩu lòng thương nhớ, thương nhớ ai?
Đêm phương Nam nghịch nước cửa sông
Những tinh điểm lập lòe trong nước mặn
Những vui buồn như ngàn sao dễ tắt
Khi ta thôi khuấy nước rong chơi
Đêm phương Nam ngồi giữa đất trời
Hương gió đưa quyện cùng hương cỏ
Ta một mình mơ làm ngọn gió
Chẳng biết bay đâu, nhưng cứ muốn bay
NGỌN ĐÈN YÊU THƯƠNG
Ngọn đèn đêm là em
Đứng suy tư ngoài phố
Tán xanh me là anh
Ngẩn ngơ từng lá nhỏ
Trời chiều trên đường đó
Gởi tặng em lá me
Đèn chưa đêm đã tỏ
Nhận lá me đậu mềm
******
Em yêu anh cây đời
Đứng nghiêng nghiêng bóng đổ
Tình anh ngàn lá nhỏ
Gởi thì thầm lá me
Đứng suy tư ngoài phố
Tán xanh me là anh
Ngẩn ngơ từng lá nhỏ
Trời chiều trên đường đó
Gởi tặng em lá me
Đèn chưa đêm đã tỏ
Nhận lá me đậu mềm
******
Em yêu anh cây đời
Đứng nghiêng nghiêng bóng đổ
Tình anh ngàn lá nhỏ
Gởi thì thầm lá me
NGUYỆN CẦU
Con đường mòn nhỏ, dáng liêu xiêu
Là con khắc khoải, khóc đã nhiều
Hãy cứ tin yêu, đừng thất vọng
Và yêu người để được người yêu
Là con khắc khoải, khóc đã nhiều
Hãy cứ tin yêu, đừng thất vọng
Và yêu người để được người yêu
KHÔNG ĐỀ III
Tôi đi giữa phố chiều
Người như mắc cửi
Bơ vơ như lạc lối
Chỉ muốn về nhà
Tôi về bến đò xưa
Chỉ vắng một người
Mà một trời hiu quạnh
Chỉ tôi với tôi
Tôi ngơ ngẩn dạo vườn
Cây xưa còn trái
Lá vẫn màu xanh
Dường như sông cạn
Tình quên không chờ
Chỉ có tôi
Như kẻ khờ
Không chịu quên!
Người như mắc cửi
Bơ vơ như lạc lối
Chỉ muốn về nhà
Tôi về bến đò xưa
Chỉ vắng một người
Mà một trời hiu quạnh
Chỉ tôi với tôi
Tôi ngơ ngẩn dạo vườn
Cây xưa còn trái
Lá vẫn màu xanh
Dường như sông cạn
Tình quên không chờ
Chỉ có tôi
Như kẻ khờ
Không chịu quên!
Em đi về đâu
Em đi về đâu
Một dòng sông buồn
Chảy mãi không thôi
Em đi tìm đâu
Một thời trẻ dại
Mà màu mực tím
Tháng năm nhạt phai
Nắng tàn bên song
Đèn nhà ai thắp
Khung trời ước vọng
Tan trong hoàng hôn
Đời người giấc mộng
Quẩn quanh lụy phiền
Một dòng sông buồn
Chảy mãi không thôi
Em đi tìm đâu
Một thời trẻ dại
Mà màu mực tím
Tháng năm nhạt phai
Nắng tàn bên song
Đèn nhà ai thắp
Khung trời ước vọng
Tan trong hoàng hôn
Đời người giấc mộng
Quẩn quanh lụy phiền
ĐÊM NGHE SÓNG VỖ BỜ ĐÁ
Mênh mông biển rộng sóng dài
Trăng khuya hắt bóng trên bờ đá cao
Tầng trời lơ lửng ngàn sao
Sóng xô ghềnh
Sóng xô ghềnh
Đá cũng đau
Trăng khuya hắt bóng trên bờ đá cao
Tầng trời lơ lửng ngàn sao
Sóng xô ghềnh
Sóng xô ghềnh
Đá cũng đau
DƯỚI CHÂN CỎ DẠI
![]() |
| (Ảnh: VN Thư quán) |
Bàn chân mang giày sao biết gai đau
Sao biết cỏ mềm giập chết thế nào
Triệu triệu đóa hồng thắm đỏ biết bao
Em ơi những ngày mưa buồn đẹp lắm phải không?
Gió hắt hiu và mưa trên đầu phố
Em trong phòng điều hòa thống kê những con số
Và hoạch định tương lai
Bằng vũ điệu mưa buồn em đồng cảm qua khung cửa kính
Em ơi! Chưa qua cầu sao biết
Đoạn trường ra sao
Chết một nửa là thế nào
Chết cả ra sao
Con người sống mòn thành vô cảm
Ai chết mặc ai
Thế giới đầy người lại như thuở hồng hoang
Thú mẹ yêu con, khoanh vùng cát cứ
Dưới chân cỏ dại cố vươn mình
Và vô số những tinh linh thấp hơn ngọn cỏ
Không biết kêu than, vật vờ trôi dạt
không biết gọi tên cho đúng: Kiếp con gì?
Đôi khi ngớ ngẩn lại thích cười
Có đôi khi
Có đôi khi ta lạc mất ta
Nắm tay mình cũng nghe hờ hững
Quanh quẩn những nẻo đường quen mà vẫn lạ
Rồi năm tháng cũng phôi pha
Nắm tay mình cũng nghe hờ hững
Quanh quẩn những nẻo đường quen mà vẫn lạ
Rồi năm tháng cũng phôi pha
HƯƠNG KHÓI LÊN TRỜI
Đừng mong đã bảo đừng mong
Trái tim khắc khoải lại đau lòng
Đừng đưa đã bảo đường dài
Đưa làm chi mãi, sương dầm ướt vai
Thôi về đi, đừng tìm nhau
Dấu yêu cứ để ngàn phai bụi đường
Bao khói sương nhòa yêu thương
Trái tim khắc khoải lại đau lòng
Đừng đưa đã bảo đường dài
Đưa làm chi mãi, sương dầm ướt vai
Thôi về đi, đừng tìm nhau
Dấu yêu cứ để ngàn phai bụi đường
Bao khói sương nhòa yêu thương
DẤU THỜI GIAN
Ta nhìn những ngón tay xưa
Một thời yêu dấu
Lướt trên phím đàn
Những ngón tay xưa
Như ta không còn thanh xuân nữa
Như ta không còn mơ mộng nữa
Mệt mỏi đời thường
Những ngón tay quen
Chỉ chơi những cung đàn tông thứ
Mới biết lòng mình
Đâu cần thu về mới heo may
Một thời yêu dấu
Lướt trên phím đàn
Những ngón tay xưa
Như ta không còn thanh xuân nữa
Như ta không còn mơ mộng nữa
Mệt mỏi đời thường
Những ngón tay quen
Chỉ chơi những cung đàn tông thứ
Mới biết lòng mình
Đâu cần thu về mới heo may
LÀ TÔI LẶNG LẼ BÊN ĐỜI
![]() |
| (Ảnh: VN Thư quán) |
tóc mai sợi dài ngơ ngác
dưới trời sao vẫn thường ngồi hát
một mình
Vẫn là tôi của hôm nào,
ngớ ngẩn mãi không chịu khác
Con đường phía sau, lá dù xanh bằng nước mắt,
tôi vẫn ngoái nhìn, chỉ nhớ những ngày vui
Lá xanh vẫn đẹp
Cây đời vẫn sần lớp vỏ khô
Mong manh lòng người,
đầy vơi,
sáng tối
Có đôi khi buồn và mệt mỏi,
tôi muốn hất tung mọi thứ lên trời
Nhưng làm người đâu phải là con thú,
sống bản năng
Đâu phải trẻ con,
ngây thơ làm vô số tội
Tôi nhốt tôi trong triệu nỗi buồn câm lặng,
để làm người
Lặng lẽ yêu thương và mãi nở nụ cười
Và ngày tháng sẽ qua đi, qua đi
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

