Hiển thị các bài đăng có nhãn FLASH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn FLASH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010

NHỮNG CÂY CẦU LÊN SÂN KHẤU


Chán con đường muôn thuở ĐBP để về Gò Vấp, hai dì cháu cua đường tắt ngã kênh Nhiêu Lộc. Ngày ấy, đường bờ kênh còn đi hai chiều.
Chỉ một đoạn kênh chưa đầy ba cây số từ đường Trần Quang Diệu xuống đến Đặng Văn Ngữ  mà có năm cây cầu mới xây, không kể cây cầu sắt có sẵn. Những cây cầu sơn màu xanh-đỏ-tím-vàng sặc sỡ, như những ngôi nhà giàu nổi ở nông thôn, chói cả mắt. Bé rất thích, reo lên:
- Coi kìa, mấy cây cầu đẹp quá! Nhưng sao người ta xây nhiều cầu gần nhau quá vậy?
Tôi đùa đùa nói:
- Vì nó xếp hàng chờ lên sân khấu.
- Sao nó lên sân khấu được?
- Vì nó vẽ mặt xanh, mặt đỏ, màu mè như vậy, chẳng phải giống mấy đào - kép lên sân khấu đóng tuồng sao? Chỉ còn thiếu trống chiêng gõ nữa là đủ bộ.
Bé cười thích chí, nhưng có lẽ chưa thật sự hiểu tôi nói gì.
Ngày ấy, tôi thầm nghĩ: xây như thể có tiền không biết làm gì, vác đi xây một đống cầu để có chỗ mà hạch toán ngân sách. Đập vào mắt thiên hạ như thế mà không có cách để biến chuyện trái mắt thành chuyện đương nhiên thì chẳng phải là trò cười sao? Quả nhiên, không lâu sau đó, đường bờ kênh phân luồng một chiều. Các cây cầu cái quẹo qua, cái quẹo lại, chẳng ở không cái nào. Sướng quá còn gì, cứ vài trăm mét là có một cây cầu nối liền hai bờ kênh.
Những cây cầu đã lên sân khấu, thế là vãn tuồng.
Đây là mẩu chuyện mà từ đó, tôi nảy ra ý viết Flash. Có lẽ, Flash sẽ đồng hành cùng tôi cho đến khi nào tôi thôi không còn muốn viết lách nữa.

FLASH


Những ngày này, Sài Gòn sáng ra trời se se lạnh. Chợt nghĩ Hà Nội bây giờ hẳn là ai cũng khăn, áo, vớ ngắn, vớ dài, găng tay, mũ len…
Trên lề đường Lý Thái Tổ, khúc nhà nghỉ Chính phủ, cứ rải rác vài mét là có một gia đình lang thang nằm ngủ còng queo giữa trời. Từ một góc mền, ngọ nguậy ló ra một khuôn mặt trẻ thơ đen thui với mái tóc xoăn hoe hoe. Đôi mắt to có khoen và hàng mi cong của em bé người Campuchia có ánh nhìn cũng trong sạch như bầu trời buổi sớm mai này vậy.
Khuôn mặt sao quen vậy? À, là khuôn mặt của em bé, ngày nào cũng nằm ngửa bên cạnh cô chị gái bé bỏng (chỉ trạc 6 – 7 tuổi), xin ăn ở góc Ngô quyền – Ngô Gia Tự - Hồng Bàng.
Từ đàng xa, có mấy người mặc quần áo thể dục, tay cầm xích chó, một công đôi việc. Một con chó xù có màu lông trắng tinh và cái mặt rất hung dữ đang chạy a lại chỗ em bé đang nằm, hửi hửi. Và… nó giơ chân lên. Cái vòi rồng bay một ít lên tấm mền, bay một ít lên gần khuôn mặt em bé. Xong, nó còn khum đít xuống, kê sát vào tấm mền, toan làm nốt “nhiệm vụ” buổi sáng. Nhưng... có một chiếc giày từ xa bay vèo đến, trúng chân con chó. Ẳng! Cô chủ trẻ xinh đẹp thấy vậy, xót con chó và quay qua, toan nổi hung với chủ nhân chiếc giày. Tiếc rằng, chủ nhân chiếc giày cười tươi quá, tay thì xoa xít giữa trán và lông mày, như là chuyện nghịch ngợm vô tình. Hẳn là lúc cô dẫn con chó ra gốc cây đằng xa mà lòng còn đầy hơn bụng con chó.
Liếc nhìn lại em bé, vẫn ngờ nghệch nhìn vơ vẩn lên trời. Hơi nghiêng đầu nhìn em, đưa một ngón tay lên môi và hôn gió, bé đảo mắt và cười, chủ nhân chiếc giày lại tiếp tục cuộc chạy bộ buổi sáng.