![]() |
| (Ảnh: VN Thư quán) |
Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2010
MÀU THỜI GIAN
HỢP RỒI SẼ TAN
Hợp rồi tan,
quy luật muôn đời,
tôi vẫn biết
Mà nỗi buồn,
lỡ biết,
vẫn khó quên
Thêm một chút,
chỉ là thêm một chút
Nhưng ly buồn,
thêm chút
đã tràn!
Với người khác thì tôi không biết thế nào, với tôi, điều khó chịu đựng nhất là chữ ly; ly trong sinh ly và ly trong tử biệt.
Chúng ta đem lòng yêu mến ai đó quá nhiều, khả năng hồi phục sau chữ ly sẽ rất lâu. Đường đời thì cần chúng ta mạnh khỏe, tỉnh táo. Chúng ta không thể tự cho phép mình ngã gục.
Điểm yếu của tôi chính là tình cảm luôn mạnh hơn lý trí, nhưng tôi không muốn mở lòng ra để rồi bị tổn thương. Tôi không muốn mở lòng ra để rồi ngày nào đó phải tự giúp mình nguôi ngoai nỗi nhớ mong.
Chúng ta đều hiểu rằng hợp rồi sẽ tan. Nhưng khi chuyện ấy xảy ra, hiểu thì cứ hiểu, đau lòng, buồn bã vẫn cứ tràn ngập trái tim ta. Nó khiến ta làm việc uể oải, khiến đầu óc mụ mị, không còn ý chí phấn đấu. Đó là điều mà lý trí có sáng suốt thế nào cũng chỉ như cây sào mỏng manh, cố chống đỡ trái tim yếu mềm. Ngày tháng qua đi, qua đi... ta lại phải mất không ít thời gian vô ích để có thể quên.
Sao bằng đừng để mình nhớ.
Thì đâu phải khổ sở để tập quên.
Nhưng lý thuyết vẫn màu xám, cây đời vẫn xanh tươi và lý trí là một đường thẳng còn tình cảm lại là một đường tròn, vô cùng luẩn quẩn!
******
NGHĨ
![]() |
| (Ảnh: VN Thư quán) |
CHIẾC CẦU TRÊN CON SÔNG MƠ
![]() |
| (Ảnh: VN Thư quán) |
LÁ RỤNG VỀ ĐÂU?
![]() |
| (Ảnh: VN Thư quán) |
CỎ BA LÁ
![]() |
| (Ảnh: internet) |
ĐỒNG GIÓ
![]() |
| (Ảnh: VN Thư quán) |
SỨC MẠNH CỦA SỰ DỊU DÀNG
Trong trí nhớ của tôi, dì là một người ăn nói nhỏ nhẹ và rất hay cười. Những khi rảnh rỗi, tôi thường quanh quẩn phụ dì bán hàng. Mẹ tôi hay phàn nàn:
- Dì đẻ ra nó hay tôi đẻ ra nó mà nó với tôi giống ruột dư, còn với dì thì đúng là ruột già với ruột non.
Những lúc ấy, dì thường nhìn tôi, như hỏi, như cười.
Tôi luôn bắt chước cách ăn nói nhỏ nhẹ, vui vẻ với mọi người của dì. Thật ra tất cả chỉ là sự kềm chế tính nóng nảy mà tôi thừa hưởng của mẹ. Nhiều chuyện bực mình, tôi chỉ muốn hét toáng lên, thậm chí còn muốn thượng cẳng chân, hạ cẳng tay?! Còn may là tôi nhớ ngay đến hình ảnh mẹ khi nổi hung và nụ cười bao dung của dì, để tránh phải hối tiếc, tôi thường nhanh chóng "bay" đi chỗ khác, chờ cơn giận nguôi đi. Dấu vết cơn giận vẫn hằn trong lòng tôi sự bực bội âm ỉ. Điều đó thể hiện qua nét lạnh lùng rất khó ưa khi trên mặt thiếu vắng nụ cười của tôi.
Dì biết hết, cứ như là dì đi guốc trong bụng tôi. Dì khen tôi đã biết kềm chế. Dì thường bảo tôi: Con người ai cũng có khuyết điểm, đồng thời cũng có rất nhiều ưu điểm. Chúng ta không phải ai sinh ra cũng có bản chất nhân hậu, dịu dàng. Giây mỗi giây, ta nhắc mình, ngày mỗi ngày, ta nhắc mình, lâu dần sẽ thấm vào máu, suy nghĩ và hành động trở nên một thứ thói quen. Nụ cười vốn rất dễ lây. Khi con có thể nhìn mọi thứ dưới cái nhìn tăng phần hài hước, giảm phần xét nét, càng đơn giản hóa mọi chuyện, càng dễ cười hơn, dễ quên hơn mà cũng... dễ sống hơn.
Tôi thường không hiểu hết những gì dì đã nói. Tính tôi lại hay quên, cứ bắt chước dì là ổn nhất, vì tôi thích cách cư xử của dì với mọi người.
Nhưng rồi tôi cũng nhận ra, bắt chước không phải là biện pháp hay, chỉ là chữa cháy. Điều cốt lõi vẫn là tôi muốn tôi là ai, tôi sẽ là một người thế nào... những cái đó, phải thấm vào máu, làm từ trái tim, mới đến được trái tim.
Đơn giản như tôi rất thích nghe dì nói, thấy dì cười, vẫn chưa bắt chước được bao nhiêu! Mẹ lúc nào cũng hay la như cháy nhà, lùng bùng hết cả tai, phần lớn là tôi co giò "chạy có cờ" để tránh mất. Tôi vẫn nghĩ, mình sở dĩ vẫn cứ hay nổi hung là vì mẹ không bao giờ thôi ghi khắc vào tôi cái tính nóng như Trương Phi của mình, khiến tôi phải mất nhiều công sức hơn để tự cải hóa. Dù là ngụy biện, tôi biết thế, nếu không thì phải nói làm sao bây giờ? Thích là một chuyện, làm được lại là chuyện khác nữa.
Và tôi, mỗi ngày vẫn cố gắng để làm những gì mình thích. Tôi vẫn thường động viên mình: cố gắng lên tôi ơi, việc khó vì người thấy khó thôi mà!
Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010
notitle
Ngày tháng không phôi phai như mong đợi
Nước không chịu cạn dòng, ta vẫn khóc những ngày mưa
Ta vẫn buồn mênh mông khi bình yên ngồi chờ cà phê rơi tí tách
Bao nhiêu lời không nói còn hơn ngàn lời đã nói
Lúc nào người đi cũng dễ hơn làm người ở lại
Xin lỗi ngàn lần vẫn dễ hơn không phạm lỗi
Ta chọn việc dễ để làm, mà sao chẳng bao giờ được sống bình yên
Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010
Friday, 19. March 2010, 22:55:17
Hôm nay kênh Star Movies đang chiếu lại phim SỰ IM LẶNG CỦA BẦY CỪU. Vừa xem phim, vừa gõ lóc bóc. Hì, nghĩ lại mới thấy hình như tôi rất ít khi chuyên tâm việc gì, cứ như là thời gian không đủ để vừa làm việc, vừa thu thập thêm cái gì đó, ít nhất cũng là nghe nhạc hòa tấu. Vì rằng nhạc có lời thường làm tôi mất tập trung.
Có một thời, người ta nói rất nhiều về bộ phim kinh điển từng đoạt 5 giải Oscar này (phim hay nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, kịch bản hay nhất, diễn viên nam nữ chính xuất sắc nhất). Tôi cũng rất thích phim này, dù rằng tôi thật ra là sợ câu chuyện đó. Tiết tấu phim chậm, đầy suy tư, sự kinh khủng như con thú của thế giới tư duy trong hai nhân vật phản diện, một thì quá thông minh, quá hiểu biết và một thì như con vật ngu si chỉ làm theo bản năng thú tính của mình.
Tôi vừa xem, vừa nghĩ ngợi về cái title của bộ phim. Với bản thân tôi, một cái title rất quan trọng và tôi nghĩ người khác cũng thế khi đặt title cho tác phẩm của họ. Bầy cừu theo nghĩa đen, hẳn là bầy cừu trong trí nhớ của cô thanh tra tập sự. Bầy cừu đó kêu rên thảm thiết vì bị giết. Và chỉ khi đã chết hoặc là chúng sợ hãi đến mức không có khả năng kêu khóc thì chúng sẽ im lặng. Điều này làm tôi nhớ đến hình ảnh của những chú chim non trong tuổi thơ của tôi, vì sợ những con rắn lục đã câm lặng chờ đến lúc bị rắn ăn lần lượt tất cả.
Bầy cừu theo nghĩa bóng, có lẽ đó là những con người qua mắt bác sĩ Lecter, cũng dễ hiểu, dễ hại, dễ lừa như thể họ là những con cừu, cắm đầu chạy theo con cừu chạy trước, không cần biết phía trước là thế nào, có thể là vực sâu, đâm đầu chết cả cũng nên.
Xem xong, thật mệt mỏi, lại cũng giận mình tự nhiên lại xem một cái phim "trời ơi" làm cảm giác sợ con người lại giống như mới tinh. Mất bao nhiêu thời gian, bao nhiêu công sức mới làm mình cười được, ồ, nghĩ theo hướng tích cực nhé, coi như khởi động lại bản năng chống trả, vượt qua sự mệt mỏi, chán ngán thôi mà, thế giới hòa bình quá cũng nhàm hả, hì.
Nhiều khi tôi thực sự vẫn ghét mình vì không thể tự vượt qua được cảm giác chán ngán dù đang lẩn đâu đó giữa đám đông.





